Đừng vô tâm nữa con ơi – Bài thơ chua xót nhắc nhở tất cả những người làm con


Đừng vô tâm nữa con ơi – Bài thơ chua xót nhắc nhở tất cả những ɴgườι làm con.

ĐỪNG VÔ TÂM NỮA CON ƠI

Thơ: Bách Tùng Vũ

Mẹ cha nay đã già rồi

Không còn khỏe mạnh như hồi ba mươi…

Trải bao năm tháпg đời ɴgườι

Thăng trầm có đủ, khóc, cười có dư…

Tuổi già chịu cảnh con hư

Có con mà cũng kể như mất rồi…

Ầu ơ… con ngủ trong nôi

Thay nhau cha mẹ đứng ngồi mà trông

Bát cơm ăn vội mau xong

Sợ con thức giấc, con không chịu nằm…

Đồng sâu, ruộng cạn cha đằm

Mẹ thời vất vả, quanh năm cấy cày…

Nhà nghèo cha phải đi vay
Chạy từng hạt gạo những ngày… bão giông…

Đã nghèo thêm nỗi con đông…

Làm lụng sớm tối vẫn không no lòng…

Mẹ thì sinh đẻ, bế bồng…

Nuôi con thiếu sữa, ốm tong gầy gò…

Bây giờ con đã cao, to…

Con hư con hỏng…làm cho đau lòng…

Nuôi con ăn học chỉ mong

Thuộc câu lễ giáo con không hỗn hào

Nay chưa chức trọng quyền cao

Quên chữ hiếu đạo hôm nào đã răn…

Một câu con cãi cho bằng

Hai câu con lại vùng vằng bỏ đi

Thời nay tân tiến những gì

Chê cha mẹ dốt… con thì…nói ra…

Ở ngoài con trọng ɴgườι ta

Về nhà gắt gỏng mẹ cha nhiều lời…

Có thời gian để đi chơi

Mà cuộc điện thoại con thời không nghe

Con vui với bạn với bè

Mấy khi rảnh rỗi nhớ về mẹ cha…

Con ơi cha mẹ đã già

Đừng vô tâm nữa…con à… con ơi…!