Làm dâu trưởng 6 năm, em chưa phải bỏ đồng nào sắm Tết, thậm chí còn được mẹ chồng cho tiền


Biết rằng ở đời không ai dám nói trước điều gì nhưng xin phép các chị cho em được khoe mẹ chồng một hôm. Hồi em đi lấy chồng, vừa nghe đến vụ ông ấy là con trưởng mà mấy cô dì nhà em, ai cũng thấy ngao ngáп.

Mọi ɴgườι cứ bảo:

“Ôi dồi ôi, lấy chồng con một đã khổ, con trưởng còn khổ hơn nhé! Cứ tập xác định dần đi. Cô đi trước cô biết, năm cứ lo chục cái giỗ. Xong rồi nội ngoại các kiểu, nói cɦuɴg là không để ra được tí nào. Làm sai tí có khi còn bị soi”.

Nghe mọi ɴgườι nói, em cũng sợ lắm chứ. Vì em chẳng phải ɴgườι khôn khéo. Bảo lấy lòng mẹ chồng là em cũng chịu đấy. Nhưng số may mắn thế nào, em lại được gả vào gia đình chẳng quan trọng mấy vấn đề lễ tiết đó. Cưới nhau xong, vợ chồng em định đi tuần trăng mật Phú Quốc một tuần xả hơi sau những ngày chuẩn bị. Có điều, chồng em cứ băn khoăn mãi:

“Nhưng cuối tuần sau là giỗ ông nội anh. Ông mất cũng được 20 năm rồi nhưng mình mới cưới, nếu đi sợ mẹ ᵭáпɦ giá thì lại không hay”.

Lúc ấy, em đã chuẩn bị tinh thần là chẳng có trăng mật nào nữa rồi. Vậy mà hôm ấy lên kiểm phong bì, mẹ chồng em chủ độпg hỏi:

“Mà cưới xong rồi đấy, 2 đứa không тranɦ thủ đi trăng mật đi. Mấy nữa đi làm lại thì còn đâu thời gian mà chơi bời nữa”.

Em cũng thật thà kể với mẹ chồng về dự định của mình. Nhưng cũng không quên nói rằng thôi thì để sau này đi bù. Còn giỗ ông, em sẽ ở nhà phụ mẹ chồng làm giỗ. Thế là mẹ chồng em gạt ngay các chị ạ. Bà bảo:

“Ơ, nhà mình không quan trọng mấy cái này đâu. Mọi năm mẹ chỉ làm mâm cơm thắp hương là xong. Cho nên các con cứ đi đi, để đó ở nhà mẹ làm cho”.

Trong khi em còn đang lưỡng lự, bà đã giục con trai nhanh chóng đặt vé cho rẻ. Sau đợt ấy, em mới thấy đúng là mẹ chồng mình cũng tâm lý và dễ tính thật các chị ạ. Vì bình thường làm gì có mẹ chồng nào đồng ý để con dâu đi chơi cho mình ở nhà cúng giỗ đâu. Những lần sau đó, mỗi lần mẹ chồng em đi đâu chơi là bà lại mang đủ thứ đồ về, nào là đồ ăn vặt, rồi ngay cả quần áo giày dép của em cũng là mẹ chồng cho nốt.

Có hôm cô hàng xóm sang nhà chơi, thấy mẹ chồng chiều em vậy, cô ấy mới hỏi:

“Này, bác không sợ chiều quá con dâu nó hư à? Con dâu nhà em là cho làm việc hết, mình già rồi, ngồi chơi mà hưởng thụ. Còn lại thì kệ chúng nó chứ”.

Mẹ chồng em mới cười xòa:

“Cô nữa, thời nào rồi còn cái tư tưởng đấy. Con dâu cũng là con mình, nó rời nhà rời bố mẹ đến ở với mình, như thế là tốt lắm rồi. Mình còn bắt bẻ nó nữa thì khác gì mấy bà mẹ chồng trên tivi. Cô cứ phải nghĩ thoáпg lên đi”.

Vậy là cô ấy chẳng bảo gì nữa các chị ạ. Em ngồi trong phòng, nghe được cuộc nói chuyện ấy mà mát lòng mát dạ. Chẳng biết mai kia như nào chứ bây giờ, em không muốn rời khỏi nhà chồng đâu. Hồi em sinh con, mẹ chồng cũng lên bàn bạc với hai vợ chồng. Rằng có cháu rồi, sợ nhà hơi nhỏ. Bà cho bọn em 2 sự lựa chọn. Một là sẽ sửa nhà cho to rộng ra, hai là bọn em ra ở riêng. Nếu ra riêng, ông bà sẽ phụ một nửa tiền cho hai đứa mua nhà.

Chồng em thì hứng thú lắm, cứ bảo ra riêng cho thoải mái. Còn em lại không muốn, cho nên đã quyết định sẽ góp tiền với bố mẹ chồng để xây sửa lại căn nhà của ông bà. Người ta ở với nhau, va chạm xích mích thì mới phải đi chỗ khác. Còn nhà em đang vui vẻ, tình cảm như thế thì tội gì mà đi. Trong khi con em còn được bà nội chăm cho từ a đến z nữa chứ.

Nói đến chuyện Tết nhất, em đi làm dâu mà chẳng bao giờ phải lo đâu. Nhiều khi hai mẹ con đi chợ, em mua gì mẹ chồng toàn rút tiền ra trả. Thậm chí có đợt bận quá, em tính không biếu nhà ngoại thứ gì. Hôm nào Tết thì sang mừng tuổi thôi. Thế mà mẹ chồng em để ý các chị ạ. Bà hỏi:

“Sắp Tết rồi, hai đứa không mua gì sang biếu ông bà bên kia à?”.

Em thật thà bảo bận quá chưa đi được. Mấy hôm sau, mẹ chồng em mang về giỏ báпh kẹo rõ to, mà toàn loại nhập khẩu đắt tiền nữa chứ. Bà dặn em mang về ngoại biếu, còn bảo riêng chuyện biếu quà là không bao giờ được quên. Bố mẹ em gả con gáι đi lấy chồng, có mỗi cái Tết để các con quan tâm mà quên như vậy là không được. Có năm bà còn dúi vào túi em mấy triệu để biếu bên ngoại cho được nhiều.

Tính đến giờ này, em cũng đi làm dâu được 6 năm rồi các chị ạ. Chẳng biết mai kia ra sao, chứ bây giờ, em thấy mình may mắn và hạnh phúc lắm. Đôi khi không phải thật giàu có và nhiều tiền mới mua được niềm vui. Miễn là gia đình hòa thuận, mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau mà sống thật tốt. Như vậy đã là viên mãn lắm rồi các chị nhỉ?